Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014
Chứng nào tật nấy
Normal
0
false
false
false
MicrosoftInternetExplorer4
hàng, tối mít mới về. Con trai cứ xin tiền là bà chiều chuộng cho, cũng chẳng
cần biết nó lấy tiền làm gì và lương tháng đâu sao chưa một lần gửi mẹ.Để sau đó lộ ra việc anh cờ bạc dữ quá, mâu thuẫn chất
chồng, mình chị nai lưng ra cũng không thể ôm được những thứ cồng kềnh như con
nợ. Đứa bé khó lòng là cứu cánh cho một hôn nhân đang bên bờ vực chia ly, song
chị không thể vui mỗi khi nghĩ đến cảnh chưa ra đời nó đã vắng đi tình yêu
thương của người thân, chị lại phải cố.
Khi con gái được năm tháng, một toán người đến chìa ra tờ
giấy vay nợ mang chữ ký của anh. Mẹ anh run rẩy xin khất nợ trước đám người ấy
và khi họ ra về thì bà chẳng mắng con, mà quay ra chửi chị là loại ngu “Trước
nó có thế đâu, cưới rồi mà không biết bảo ban nhau mới đổ đốn ra”, chị thấy
nhục nhã khi bà kể lể ra từng những thứ nhỏ nhặt bà cho con trai và mua cho
cháu. Bà còn kiêu hãnh nói đã hết lòng, độ lượng biết bao khi cho chị một chỗ
ấm áp nương thân, trong khi cạnh đây có biết bao nhiêu cô gái phải đi thuê trọ
tủi cực. Nhưng chị không biết điều thì bà cũng chẳng giữ, bà sẽ tống những thứ
không được tích sự gì đi.
Cay đắng cùng cực, để tránh “bão” hai mẹ con phải đến nương
nhờ nhà mẹ đẻ, bà cũng khó khăn nhưng thương con, chẳng bỏ được.
Một năm trôi qua, những hiềm khích, giận dỗi ngày nào như
dần nguôi ngoai, món nợ nhờ chị hỗ trợ một phần nên đã thu xếp ổn thoả. Anh chị
gặp lại nhau như trời khô hạn bỗng đổ cơn mưa rào… Chị lại có bầu, đứa thứ hai
sinh ra từ một thứ tình cảm mà chị trót tưởng là tình yêu và sự cảm thông. Biết
anh vẫn mải mê, chị liền ngược xuôi khuyên nhủ, thương lượng chán chê với chồng
mà chẳng được, anh còn thản nhiên tiết lộ về khoản nợ hai trăm triệu đang đến
hạn.
Thai đến tháng thứ tư chị mới nói với mẹ đẻ, bà thì đã quá
uất do phải chịu bao điều tiếng, làng xóm có người hiểu thì không sao, người
xấu bụng thì thích dựng chuyện bảo “Bà chiều con gái nên sinh hư, nhà chồng tử
tế như thế còn đỏng đảnh, làm hàng…”. Chưa kể bà thông gia vẫn thường xuyên gọi
điện kể hành kể tỏi tội “ăn hại” của chị. Lao tâm khổ tứ bấy lâu đã khiến bà
bực dọc tuyên bố chị hãy theo chồng đừng làm phiền nhà này nữa. Nghĩ đến món
nợ, mẹ chồng, cùng người chồng chưa lớn hẳn, chị cố tỉnh táo để không lặp lại
sai lầm. Chị biết, chừng nào anh vẫn chịu sự ảnh hưởng, giáo dục của mẹ, cùng
sự cung phụng bao bọc của bà thì chị còn phải chạy theo để giải quyết hậu quả
anh gây ra.
Mẹ chị giao hẹn, muốn bước chân vào nhà bà phải có quyết
định ly hôn của tòa án. Thương con thật nhưng bà không dư hơi mà “ngửa váy
hứng dừa”, để những kẻ kia vừa được ăn vừa được nói, được cười…
An Miên
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét