Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Cụ bà hiếu thảo đơn độc trong căn nhà trống

Không có nhận xét nào :
Được hàng xóm quý mến bởi cái tính hiền lành, hay giúp đỡ mọi người và tấm lòng hiếu thảo của mình, bà Nguyễn Thị Năm (sinh năm 1942, 71 tuổi) với tên thường gọilà cô Sáng, má Năm đang gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống thuốc trị vết thương tre bi ho. Không nhà cửa, không gia đình, cả đời làm lụng nuôi mẹ già bệnh tật, cho đến khi mẹ mất thì má Năm trở thành một bà lão đơn thân, không nơi nương tựa, sống trong thiếu thốn.
Cụ bà đáng thương đơn độc trong căn nhà trống 1Những người thân yêu lần lượt ra đi, bà Năm giờ chỉ còn một mìnhCụ bà đáng thương đơn độc trong căn nhà trống 2Bệnh tim nặng, cộng thêm bệnh xương khớp đã cướp mất sức khỏe của một người phụ nữ siêng năng như má

Nhà nghèo và đơn chiếc, má Năm sinh sống bằng nghề đi nấu cơm ởphường đội từ năm 1978. Được một thời gian thì anh trai mất (năm 2005 – do nhồimáu cơ tim trong lúc ngủ), người mẹ già thương con cũng bắt đầu chuyển bệnh vàngày càng yếu đi. Má Năm thương mẹ, không còn cách nào khác là phải nghỉ việcchăm mẹ vì theo má nói: “Ăn cháo hay ăn cơm thì vẫn là ăn và sống. Chứ còn mẹmình già yếu, mình lo riêng thân mình mà không chăm sóc cho tử tế, mai mốt hốihận cũng không kịp nữa rồi.” Thế là má nghỉ việc, ở nhà làm thêm linh tinh đểcó thời gian chăm mẹ chu đáo, cho đến tận lúc mẹ qua đời (năm 2007).

Cụ bà đáng thương đơn độc trong căn nhà trống 3

"Giờ tôi có muốn chăm sóc mẹ cũng đâu còn được nữa nên tôi không hối hận khi đã bỏ tất cả để bên cạnh mẹ những ngày cuối đời"Cụ bà đáng thương đơn độc trong căn nhà trống 4Cụ bà đáng thương đơn độc trong căn nhà trống 5

Nóc nhà với những thanh gỗ chống đã bị mối mọt ăn gần hết

Gian nhà xập xệ mà má Năm đang ở là của “người ta”. Thươngmá hiếu thảo, mẹ già bệnh tật, gia đình hiền lành, đơn chiếc nên chủ đất đã choba mẹ con cất cái chòi nhỏ ở tạm từ năm 1973 đến tận bây giờ. Tuy nhiên, theođiều kiện đã được giao, sau khi mẹ mất, chủ đất sẽ lấy đất lại xây nhà cho concháu nên ngày má sắp phải “ra đường” đã không còn xa. Theo nguồn tin riêng đượcbiết, hiện chủ đất đã xin giấy phép xây dựng và đang chờ duyệt, mà má Năm thì vẫnchưa xin được chỗ tá túc cho mình.

Cụ bà đáng thương đơn độc trong căn nhà trống 6

Căn nhà nhỏ tạm bợ của cụ già hiếu thảoCụ bà đáng thương đơn độc trong căn nhà trống 7

Một phần tài sản của má, mái ngói cũ quá nên đã xập hơn năm nay rồi...Cụ bà đáng thương đơn độc trong căn nhà trống 8

Khi chúng tôi hỏi má có lo lắng không, má cười buồn rồi bảo:“Chén cơm, chén cháo thì không lo. Hàng xóm họ thương tôi già côi cút nên cũnghay nhờ đi chợ mua linh tinh rồi cho ăn nhờ. Chỉ lo là giờ tôi chưa xin đượcnhà nào cho tá túc qua đêm. Tôi không cần nhiều, chỉ muốn xin ngủ nhờ ngoàihiên nhà để đỡ ướt mưa thôi cũng được. Thân già này bị viêm khớp, trời mưa đaunhức lắm, mấy hôm có mưa to nhà tôi bị dột, tôi không tự che lại được nên phảinằm chịu trận cho đến hết mưa, các khớp xương thấm nước mưa nhức nhói vô cùng…”.

Được biết, má Năm bị bệnh tim (cả gia đình đều bệnh này vàanh trai má đã mất vì nhồi máu cơ tim trong lúc ngủ) và nhiều bệnh vặt khác củangười già. Tuy nhiên, vì mưu sinh cuộc sống, má vẫn nhận đi chợ giúp các giađình trong xóm để xin cơm ăn qua ngày. Nhà nào có đám tiệc họ cũng kêu má quaphụ, khi thì làm rau, khi thì rửa chén bát… để má kiếm chút tiền (50, 100 ngàn)đem về trả chi phí sinh hoạt (tiền điện 100 ngàn/ tháng). Ngoài ra, vào nhữngngày rằm hoặc chùa có phát thuốc miễn phí, má cũng đến đó phụ việc để kiếm cơmchay và xin chút thuốc uống vào cho khỏe. Má nói: “Ở đó ai cũng nghèo hết, tôinghèo mà tôi làm lụng quen rồi nên tôi đến phụ việc (đi mua trái cây, hoa quả,dọn dẹp…) coi như trả tiền thuốc cho các thầy đã giúp chúng tôi.”

Cụ bà đáng thương đơn độc trong căn nhà trống 9

Cô độc trong căn nhà của mìnhCụ bà đáng thương đơn độc trong căn nhà trống 10

Vài tháng nữa chủ đất sẽ lấy lại nhà, má Năm vẫn chưa tìm được chỗ trú thân vào những ngày mưa

Rồi đột nhiên vui vẻ, má chỉ vô cái tủ cũ và khoe: “Xóm nàynghèo nhưng ai cũng tốt. Nhiều hôm tôi bệnh nằm một chỗ vì nhà dột nước hoặcđau tim bất ngờ, họ thay phiên nhau cho cháo ăn, tình nghĩa lắm. Hôm trước thấycái tủ của tôi cũ quá, bị mọt ăn sạch, cắn luôn vào quần áo nên chú kia cho tôicái tủ cũ của nhà chú đó nè. Nhà này không cần mua gì hết, ai vứt gì là tôi xinvề cái đó. Có cái điện thoại người ta cho gắn miễn phí, tôi cũng gắn để lỡ cóchuyện gì còn tự gọi xe cấp cứu cho họ đến cứu tôi. Một mình mà…” – giọng mánhư trầm hẳn đi sau câu nói ấy.

Hiện má Năm đang rất yếu vì bệnh tật của mình, cũng như đangrất khó khăn trong vấn đề chỗ tá túc qua đêm vào thời gian tới khi mà chủ đấtđã lấy lại đất. Rất mong nhận được sự quan tâm của mọi người dành cho cụ bà hiềnlành và đáng thương này.

Mọi thông tin liên lạc để giúp đỡ bà Năm xin liên hệ:

Bà Nguyễn Thị Năm

198/ 20 Phan Văn Trị - phường 12 – quận Bình Thạnh – Thànhphố Hồ Chí Minh bệnh thần kinh.

Điện thoại: 08 222 360 99

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét